Wednesday, 28 September 2016

photo: Lam Hao Dung


 Lâm Hảo Dũng
Chuyến tàu đêm về Brisbane- Queensland



Tôi lại đi trên những chuyến tàu
Những vùng quê lướt thướt qua mau
Những cánh đồng hoa vàng thẳng tắp
Những cánh rừng rũ tóc chào nhau

Đêm trên tàu đêm thẩm màu đen
Ai mở cửa đem lòng tôi sáng ?
Cốc cà phê đánh thức con tim
Tiếng thở ai khi dài khi ngắn

Đầu vẫn mang âm hưởng còi tàu
Trong ký ức có gì quên đâu?
Người vẫn mơ có người đưa tiễn
Tôi tiễn đời biển rộng thương đau

Hương liệu buồn đốt cháy lòng tôi
Tàu vòng ngang tàu xuống chân đồi
Tôi một hồn “ bạch đàn” trên núi
Sân ga nằm phơi nỗi lẽ loi

Mùa đông cũ hồn tôi lại mới
Duỗi bàn tay buồn một thành hai…


Jan31-14-11H32’ am





 tàu đi buổi sáng hôm nay


Tàu đi buổi sáng hôm nay
Sân ga phơi lạnh sầu đầy hai vai
Một mình tôi đứng đâu đây?
Cực Nam đỉnh Bắc, đường ray ngắn, dài
Bóng chim trên núi vụt bay
Thanh âm rơi rớt buồn say thuốc buồn
Rừng chia từng mảnh ô vuông
Tôi chia tôi những mảnh hồn hoang vu…


Lâm Hảo Dũng
(PTT)

Ảnh : Three sisters-NSW- Úc Châu
Mt.Pritchard-Oct 18-15- 8H18’am

http://www.gio-o.com/LamHaoDung.html 

© gio-o.com 2016










trong nhịp bánh những ô buồn hoen rĩ


đưa em đi hôm nay chừng như hôm qua
tim lại có những sóng ngầm vội vã
đứng bên nhau đầy những chia xa
đời triển lãm những khung màu nhạt thếch …

đường tàu đi mang hồn cách ngăn ?
trí đuổi theo những tế bào hôn phối
lạnh đường ray mòn mõi vòng quay
trong nhịp bánh những ô buồn hoen rĩ

đời như sông hay đời như mây ?
và lịch sử nhai hoài bài ca thân phận
em cứ cười đôi mắt chim bay
trong vô tận sẽ không còn khoảng cách

kim thời gian đổi màu không hay
trong âm ảnh tôi nhìn hoài chẳng thấy
bước lên tàu xin gió đừng lay
vòng tóc xiết cạn nguồn máu chảy

tay cao thấp hay tay bất động
hãy nhìn tôi hay không buồn thấy
nắng hồn nhiên kích động trên cây
đèn vẫn sáng xe đời vẫn chạy

tàu chạy hoài tôi mãi còn đi
đem hiện tại trao buồn qúa khứ
tàu chạy hoài em quên đường về
chiều tương lai chiều ngày tận thế…


Lâm Hảo Dũng
(PTT)

Ảnh: Sân ga Central-NSW-Úc Châu

Van,BC,Can- Aug 9-16- 10H00am

Quẩn quanh một dòng thác



chậm bước ,đường xa ,dốc chảy dài
tiếng gầm của thác đổ bên tai
những hòn đá tảng phơi da thịt
nghe xoáy mòn run giữa tháng ngày

bên vòm cát nổi lưng trần đứng
dăm xác cây khô hút nắng tàn
hải âu cánh nhỏ bay lười biếng
tháng tám chưa lùi tháng chín lên

đứng trên đầu thác nhìn mưa nước
nhễu xuống hồ xanh xoáy cuộn dòng
trong trang sách cũ thời ôm chữ
bỗng cháy bùng lên một khoảng buồn…

thác vẫn nghinh trời phơi tóc trắng
tôi người ăn ở trái tim đau…

Lâm Hảo Dũng
(PTT)

Ảnh: Thác Niagara Falls-Ont

Van,BC,Can- Sep 15-16- 8H52’am

Sóng xô nào dạt đến quê nhà ?




quẳng hết buồn đau run lẩy bẩy
tôi đi về biển, bỏ rừng sâu
thật ư ?, tiếng gọi từ tên tuổi
đá nặng,ngày qua trôi lướt mau

cát vàng ai bước từ đêm trước ?
không phải tôi và chẳng phải em
dấu chân nhẹ hẩng đi đều bước ?
điểm cuối, mùa đông hay chớm xuân

trăm năm, nghe rụng từng chân tóc
đùa với hư không, diễu nghịch đời
cười vui rất nhẹ, quên khi khóc
mùa lá xanh bình minh lá tươi…

phá lệ, tình cờ đi hỏi biển
sóng xô nào dạt đến quê nhà…?


Lâm Hảo Dũng
(PTT)

Ảnh: Eaglehawk Neck beach-Tasmania-Úc Châu
Van,BC-Can- Feb 06-16-6H29’am






ngữ âm nào tôi nói tiếng yêu em ?

Lâm Hảo Dũng
ngữ âm nào tôi nói tiếng yêu em?


đời lữ thứ trong một ngày nắng xế
trí đơm bông và tim nở hoa buồn
người huyễn mộng đi tận cùng trái đất
đâu bình minh và bến cụt hoàng hôn ?

khi ký ức phân chia từ cội rễ
và niềm vui nhặt nhạnh rất mơ hồ
quê có những bản rừng như giới tuyến
những con đường cho đất nước thành thơ

và ước vọng là cây khô cỏ úa
cảnh cô đơn hồn ở trọ cô liêu
chim vẫn hót bên đồng xanh buổi sáng ?
em có về Tây Bắc đợi thông reo ?

bụi khói tỏa trên vòng khoanh công xưởng
những chung cư, cao ốc xóa thôn làng
những kinh rạch của một thời ly tán
cắn tim người khổ nạn bước lang thang…

trong giọng nói sẽ không chừng lạc điệu ?
ngữ âm nào tôi nói tiếng yêu em ?
lửa cuồng vọng vẫn không ngừng cháy đỏ
quê còn đâu, quê của mẹ Việt Nam…?

Lâm Hảo Dũng
(PTT)

Van,BC-Can- July 28-16- 9H12’ am

http://www.gio-o.com/LamHaoDung.html

© gio-o.com 2016

Sunday, 10 July 2016

“ Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn “ (1)

“ Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn “ (1)


rất hồn nhiên nhưng nghiến nát hồn người
lời của ruột chuyển hoá thành bệnh sử
“dân không lớn” bởi bao điều ẩn dụ
một thiên đường huyền hoặc rất xa xôi

“ dân không lớn “ bởi dân không được lớn ?
đàn bò xưa bên đồng cỏ hai mầu
không chệch hướng, bò ơi đi đúng hướng
đồng sẽ xanh mùa gặt mới mai sau…?

những người dân tôi trên biển trên bờ
“nhìn đất nước bỗng thành xa lạ qúa” (2)
sông đã cạn vườn cây nào khô qủa
đi suốt mùa nắm bắt một ngày mưa

những người dân tôi trí lực có thừa
 “không chịu lớn “ hay không còn sức lớn…

Lâm Hảo Dũng
(PTT)

Van,BC,Can- May 24-16- 9 H41’

-(1)- Thơ Trần thị Lam

-(2)- ý thơ Trần Thị Lam

Ai giải oan ai sử nợ này ...?

Ai giải oan ai sử nợ này ...?



đây ảnh hình tôi ,một góc nhìn
chảy tràn độ nhớ bộ thần kinh
luân lưu trong biển không bờ bến
chạm phải cồn hoang ,hải đảo buồn

thuyền chở tôi về cư trú xưa
thênh thang gò nổi cỏ xanh mồ
đường phơi đá lở em còn nhớ ?
lau sậy sầu theo ngọn gió đưa…

những góc đời nghe quên tuổi tên
bệnh trong chủ thuyết rất hoang đường
ăn gai vẫn ngỡ mùi hương cốm
chạy mãi trên đường đen tối đen

phù chú trong vai đời hát dạo
bài ca cọc cạch dấu kim mòn
như bóng đào nương ôm phím gãy
âm ma rên xiết một màu tang…

tiếng cười vang động bên lăng mộ
yêu nữ liêu trai đội xác hồ
thư yểm còn không quanh núi Tản ?
hỏi dòng Tô Lịch trấn yên chưa ?

nghe thoảng sông Hồng đi tảo mộ
chở đầy oan ức lẫn oan khiên
thấy vạn hồn hoang đi thấp thoáng
( thuyền giấy linh phù xuôi Hải Nam ? )

người đã hóa thân hồn ngạ quỉ?
ai gỉa hình điên năm cửa ô ?
đất ngàn năm đổi dòng sông chảy
em chảy theo đời ma ám chưa ?

tháng tư ngư cá không buồn thở
vảy bạc long lanh chiếu vọng trời
ngư phủ neo thuyền trên đụn cát
biển cười như khóc ngắm trăng chơi 

ví phỏng Đăng Dung hồi bước lại
con thuyền sẽ đổ bến Thăng Long ?
trong chương bí sử bao giờ mở
ngọn lửa từ bi, lửa chính tâm

người vẫn phù câm vẫn giấu hình
( rùa thiêng táng mạng sóng Hồ Gươm )
tượng đài rao bán muôn ngàn tỉ
nhẵn mặt còn trơ bụi đá buồn

lúa bỗng khô mầu lúa của tôi
Tân Châu, Hồng Ngự bãi sông bồi
lúa ma thay áo bay về núi
duyên nghiệp hoài thai đón Phật Thầy (1)

( chỉ vậy, bỗng dưng sầu rách mặt
những cồn, những mỏm, những cù lao
tên nghe đơn giản nhưng đàn hặc
một kiếp trôi sông đến bạc đầu )

lúc đến Châu Giang, chiều chập choạng
ngồi im, quán nhỏ, trí cuồng xoay
có không, quả nghiệp trong tiền kiếp ?
ai giải oan ai sử nợ này ...?


Lâm Hảo Dũng
(PTT)

Van,BC,Can- May 20-16- 10H06 am’

(1)- Đức Phật Thầy Tây An
Photo: TBH

Ảnh: Đền thờ Hồi giáo ở Châu Giang- Châu Đốc-VN